Bên mép nước đục ngầu ở La Lay (Quảng Trị), người phụ nữ đội mưa quỳ sụp, chắp tay run rẩy, mắt hướng về nơi chiếc xe tải của chồng bị lũ cuốn trôi. Cứ vài phút, chị lại bật khóc, gọi tên anh Thành – người đàn ông vừa nhắn tin cho chị không lâu trước khi mất tích:
“Anh đang trên nóc xe…”

Đó là dòng tin cuối cùng.
Cũng là niềm hy vọng cuối cùng chị bấu víu suốt hơn một ngày qua.
Tiếng gọi giữa dòng lũ

Chị Lan Phương – vợ tài xế Nguyễn Văn Thành (48 tuổi, quê Quảng Bình) – vẫn chưa thể tin chồng mình đã bị nước lũ cuốn đi chỉ trong vài chục giây đầy định mệnh. Trước đó, hai vợ chồng vẫn còn nói chuyện rất bình thường. Anh báo đường có nước nhưng “mấy xe trước qua được”, còn chị chỉ kịp dặn:
“Anh chạy từ từ thôi, nước lớn nguy hiểm lắm…”
Khoảng vài phút sau, anh Thành quay video gửi về cho vợ. Dòng nước đã dâng ngang bánh xe, chảy xiết về một phía. Tín hiệu yếu dần. Chưa kịp nói được gì thêm thì máy tắt.
Chị gọi liên tục nhưng không ai bắt máy.
Không lâu sau, một người thân báo tin:
Anh Thành là chiếc xe cuối cùng cố vượt vào thời điểm nước lên nhanh. Và rồi dòng lũ xiết đã xô nghiêng chiếc xe nặng hàng tấn, cuốn đi không một dấu vết.
Chỉ trước khi xe bị lật, anh kịp gọi về một câu ngắn ngủi:
“Anh đang trên nóc xe…”
Rồi mất liên lạc hoàn toàn.
Video Khoảnh khắc bác tài gọi về cho người thân trước khi bị nước lũ cuốn đi…
Nỗi đau chưa dừng lại: gia đình còn phải chịu thêm áp lực dư luận


Khi đoạn clip xe bị cuốn trôi lan truyền, hàng loạt bình luận buộc tội anh “liều lĩnh phá rào”, “tự ý vượt ngầm bất chấp thời tiết”.
Những lời kết tội vội vàng ấy trở thành gánh nặng khủng khiếp đè lên người vợ vốn đã kiệt quệ. Chị bật khóc ngay tại hiện trường, trong vòng tay người thân, nức nở:
“Anh là người chồng, người cha tốt lắm. Anh thương vợ con nhất… xin đừng trách oan chồng con…”
Video: Dũng Nguyễn Quân
Người vợ của anh Thành có mặt từ sáng sớm, đôi tay run rẩy, mắt đỏ hoe, liên tục réo gọi tên chồng giữa tiếng nước lũ rì rầm. Cả buổi, chị quỳ bên mép nước, chắp tay cầu nguyện, bật khóc đến nghẹn giọng:
“Anh là một người chồng, người cha tốt lắm… Không ai thương vợ con như anh. Chồng ơi… ngoài đấy lạnh lắm. Anh về với vợ với con… anh ơi…”
Câu nói ấy khiến những người chứng kiến không ai cầm được nước mắt. Cơn lũ không chỉ cuốn đi một người đàn ông mà còn cuốn đi trụ cột, bờ vai, tình yêu và hy vọng của cả một gia đình.
Nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó.
Khi thông tin tai nạn lan truyền, một số trang mạng và người dùng đã vội vàng kết luận anh Thành “cố tình phá rào chắn, liều lĩnh băng qua tràn”. Những lời buộc tội đó như những nhát dao sắc, cắm vào trái tim người vợ vốn đang tuyệt vọng.
Không cam chịu để chồng bị mang tiếng oan, chị đã đi gặp từng người dân, từng cán bộ địa phương để hỏi lại sự thật. Và câu trả lời khiến chị bật khóc thêm lần nữa:
Người dân và chính quyền đều xác nhận rằng anh Thành không hề phá rào. Những xe phía trước vượt qua được nên anh nghĩ là an toàn và mới đi theo. Không có sự chống đối, không có hành động liều lĩnh. Chỉ là một phút chủ quan giữa dòng nước lên nhanh—một phút đã cướp đi cả tương lai của anh.
Giữa cơn đau chưa kịp nguôi, gia đình lại phải gồng mình chịu đựng áp lực của dư luận. Người vợ, trong tiếng khóc đứt quãng, chỉ mong một điều giản dị:
“Ai đăng sai xin gỡ giúp gia đình. Nhà tôi đau khổ lắm rồi, xin đừng làm chúng tôi gục ngã thêm…”
Cuộc tìm kiếm trong tuyệt vọng



Đội cứu hộ DNQ của anh Nguyễn Quân Dũng cùng lực lượng chức năng vẫn đang nỗ lực rà soát từng mét nước. Dòng lũ đục đặc bùn đất, chảy xiết như muốn nuốt chửng tất cả, khiến việc tìm kiếm đầy nguy hiểm.
Mỗi khi xuồng cứu hộ tiến ra xa hơn, người vợ lại gục xuống, lẩm bẩm cầu khấn:
“Ngoài đó lạnh lắm anh ơi… về với mẹ con em, được không…”
Những người có mặt tại hiện trường đều không kìm được nước mắt.
Một người đàn ông hiền lành, cần mẫn, chưa từng vi phạm giao thông.
Một người chồng thương vợ con, một người cha luôn giữ cái tâm với nghề.
Một người chỉ mong hoàn thành công việc để sớm về nhà nhưng đã bị dòng nước dữ cắt ngang cuộc đời.
Và giờ đây, sau tất cả, điều duy nhất gia đình mong mỏi là tìm được anh Thành, để nỗi đau có thể được khép lại, để con anh còn có nơi mà thắp nén nhang, gọi hai tiếng “ba ơi”.

